Điều này mới nghe có vẻ như không thật sự chính xác, các bậc phụ huynh sẽ cho rằng vô cùng phi lý, bởi làm gì có chuyện trẻ không thích đồ chơi mà lại thích phải làm việc.

Bắt đầu bằng việc đi vào suy nghĩ của bản thân người lớn. Chúng ta thấy rằng, mỗi người đều mong muốn có khoảng thời gian nhàn rỗi để nghỉ ngơi, giải trí,… mà chúng ta gọi là chơi. Sở dĩ có suy nghĩ đó, bởi chúng ta đã phải làm việc quá nhiều, quá căng thẳng trong suốt thời gian dài. Chính sự căng thẳng mệt mõi khiến chúng ta luôn mong muốn được nghỉ ngơi, và vì thế, chúng ta cho rằng được nghỉ ngơi thật hạnh phúc. Khi làm cha mẹ, chúng ta dành tất cả những gì hạnh phúc nhất mà mình có được cho con cái như cho chúng ăn ngon, đủ, mặc đẹp, học trường chất lượng và “chơi” thỏa mái. Điều đó không có gì đáng để quan tâm nếu như suy nghĩ đó của chúng ta là chính xác.

tree-school

Vấn đề ở đây là chúng ta chỉ được chơi chưa đầy một ngày trong tuần. Thứ hai đến hết ngày thứ sáu (nhiều cơ quan phải làm việc cả sáng thứ bảy) chúng ta phải đến công sở và đương nhiên, không phải đến đó để chơi. Thứ bảy, hàng trăm công việc cần giải quyết như dọn dẹp nhà cửa, lau chùi trên lầu xuống bếp, cả nhà vệ sinh và một núi áo quần. Chủ nhật, có vẻ như rãnh rỗi thật sự nhưng không hẳn thế, bọn trẻ luôn miệng đòi hỏi nhiều đặc ân mà ta khó chối từ. Đương nhiên, ta còn lo cả việc ăn uống của chúng. Vậy là, xem ra thời gian “chơi” của người lớn rất hạn chế. Vì thế, ta luôn thèm chơi và chưa bao giờ cảm thấy thỏa mãn về điều đó.

Nhưng, nếu có thời gian hơn bốn ngày trong một tuần chúng ta buộc phải chơi với những món đồ chơi chán phèo và lặp lại đều đặn thì sẽ như thế nào nhỉ? Chắc sẽ chẳng có bậc phụ huynh nào cho rằng điều đó là hạnh phúc.

Lại phải thử đặt mình vào hoàn cảnh của trẻ và chúng ta thấy rằng. Chúng ta đang sống giữa sự bao bọc của một thế giới người khổng lồ. Những người khổng lồ quanh ta sử dụng toàn những thứ đồ khổng lồ nhưng vô cùng cuốn hút. Họ cho ta ăn, uống, nghỉ ngơi và chơi những món đồ chơi chẳng bao giờ vỡ hay đổi mới. Trong khi ta khao khát muốn khám phá xem những gì đang ở quanh mình thì người khổng lồ lại không cho phép ta đụng vào, đưa ra hàng loạt lệnh cấm với ta. Ta khao khát đến mức bất chấp lệnh cấm đó để trèo lên “cây chổi bay” khổng lồ để tìm hiểu công dụng của nó. Đương nhiên, cây chổi khổng lồ ấy không phù hợp với thân hình bé nhỏ của ta và ta bị ngã nhào xuống đất đau đớn. Ta vẫn không khuất phục, ta lén leo lên lò bếp cao quá đầu mình để tìm hiểu xem cách chế biến ra những món ăn ngon như thế nào. Tất nhiên, ta lại bị lửa đốt cháy mấy ngón tay đau đớn. Nói tóm lại, ta vô cùng đau khổ và bức bí khi được giam lỏng trong thế giới rất hạnh phúc mà người khổng lồ tạo ra cho ta.

Trẻ cũng vậy, trẻ là những con người tí hon. Chúng đang cố lớn lên cả thể chất lẫn tinh thần trong thế giới khổng lồ mà bố mẹ đang cố gắng tạo ra cho chúng. Đáng buồn ở đây khi các ông bố bà mẹ cho rằng, và khẳng định rằng thế giới đó thật sự vô cùng hạnh phúc. Họ chưa bao giờ thử một lần đặt mình vào thế giới đó để hiểu trẻ đang nghĩ gì.

Và khi trẻ có cơ hội để có thể động đến bất cứ thứ gì, chúng buộc phải vượt qua vô số khó khăn mới chạm tới những thứ khổng lồ quanh mình. Dường như, chẳng có thứ gì trong thế giới này được tạo ra là để dành riêng cho chúng. Tuy vậy, người lớn lại luôn đòi hỏi trẻ phải lớn lên, phải biết cái này, hiểu cái kia, phải phát triển cả về thể chất lẫn tinh thần. Người lớn luôn sẵn sàng trách mắng hay đưa ra hình phạt khi trẻ phạm lỗi mà chưa từng nghĩ rằng mình đã cho trẻ cơ hội nào trước đó hay chưa.

baby and pumpkin2

Một đứa trẻ sẽ vô cùng hạnh phúc khi mẹ chúng thử cho chúng giặt đồ của mình. Chúng háo hức đến mức bỏ cả lời mời gọi đầy hấp dẫn của cậu bạn ngoài kia. Lần đầu tiên được rửa chén, một cậu bé lên ba sẽ luôn nhắc mình cẩn thận, cẩn thận, rửa sạch sẽ, thật sạch sẽ.

Câu chuyện khá thú vị về cô bé ở một thành phố nhỏ. Mẹ cô sống khá chật vật bằng nghề may vá và bà luôn ý thức dành những gì tốt đẹp nhất cho con. Vì thế, cô bé mặc dù đã lên tám tuổi vẫn chưa từng động tay động chân vào bất cứ thứ gì. Công việc duy nhất của em là học và chơi. Một lần, cô bé đến nhà người thân chơi và vô cùng tò mò đứng nhìn cậu bé bốn tuổi của nhà đó thật thuần thục trong việc nhặt rau. Cô đứng nhìn đầy tò mò và thém muốn nhưng không dám chạm tay vào để thử một lần. Khi được hỏi, cô thẹn thò bày tỏ “mẹ không cho con làm!’ Cũng với câu hỏi ấy cho rất nhiều công việc nhà khác, cô bé đều trả lời “mẹ không cho con làm!” Khi được sự cho phép của chủ nhà, cô bé phấn khích ra mặt. Cô hoàn thành mọi việc trong vụng về nhưng vô cùng hạnh phúc.

Điều đó muốn nói lên rằng hãy cho trẻ làm việc. Những công việc đơn giản thú vị với chúng hơn bất cứ một món trò chơi nào. Chúng sẽ chọn chiếc cuốc thật trong hạnh phúc mà bỏ qua chiếc ô tô điện đầy màu sắc. Hãy phủ lên tất cả những thứ xung quanh một thứ phép màu nào đó để trẻ có thể có được một thế giới thật, như: cho chúng một chiếc chổi con con để chúng thuận lợi khi quét nhà, cho chúng một chiếc chậu nhỏ và thấp để chúng rửa chén, cho chúng một chiếc giường nhỏ với cái tủ thấp để chúng thu dọn áo quần của mình, và hoàn toàn có thể cho chúng chiếc cuốc con con để chúng cùng ra vườn. Đó là thế giới hạnh phúc, hoàn hảo cho trẻ lớn lên và phát triển.

Lộc Xuân

Day con sieu tri nho
Chia sẻ

Trả lời

Vui lòng viết ý kiến.
Nhập tên bạn