Xưa có thầy đồ ngồi dạy học nhà người ta, một hôm thấy hàng bánh rán mật đi qua, lấy làm thèm ăn, nhưng không dám hỏi. Thầy nghĩ mãi không biết làm thế nào cho có bánh rán ăn.

Một buổi kia, chủ nhà vừa đi khỏi, thầy mới lấy ớt giã nhỏ bỏ vào nước, rồi bảo tên học trò nhỏ của thầy lấy nước mà tắm. Tên học trò ngoan ngoãn, vâng lời thầy đi tắm ngay. Được một chốc, người nó phát nóng và làm mẩn đỏ khắp mình mẩy.

Khi cha mẹ về thấy con bèn hỏi làm sao mà người nó như sốt và đỏ mẩn cả lên thế.
Thầy đồ làm ngơ ngác gọi đứa nhỏ vào xem như thầy lang xem bênh, rồi bảo rằng :
– Không việc gì. Thằng này mắc bệch thần hòn làm ngái đây. Bây giờ phải cho đi mua lấy bảy đĩa bánh rán mật để tôi tống thần cho nó, thì khỏi ngay.

Nhà chủ vâng lời thầy, vội vã ra chợ mua đủ bảy đĩa bánh rán, lại kèm theo cả giỏ cau hương hoa đem về, đặt vào mâm cơm tươm tất, rồi nhờ thầy cúng hộ.

Thầy đồ khăn áo chinh tề, làm bộ ngiêm trang ra đưng trước bàn thờ ở giữa sân, lên giọng cầu nguyện rằng :
Thần Hòn ! Thần Hòn! Cái mình tròn tròn, cái da đỏ đỏ, làm thằng nho nhỏ, nóng đêm nóng ngày. Tao xẻ mày ngay, tao nuốt mày đi, mau đi mau đi. Thần Hòn ! Thần Hòn !

Khấn xong câu ấy, thầy gọi lấy đũa, thầy xắn ngay đĩa bánh, rồi thầy bỏ vào mồm, thầy nuốt thực.
Nuốt hết đĩa ấy, thầy lại khấn, khấn xong thầy lại nuốt, khấn bảy lần, nuốt hết bảy đĩa bánh.
Đoạn rồi, thầy bảo đứa nhỏ ra sau nhà thầy lấy nước lạnh tắm cho nó.
Chỉ một chốc sau đứa nhỏ khỏi sốt, khỏi sần. Chủ nhà khen thầy có phép lạ có phép tài, mà thầy ăn bánh cũng thích miệng.

— Sưu tầm —

Chia sẻ

Trả lời

Vui lòng viết ý kiến.
Nhập tên bạn