Mọi ông bố, bà mẹ luôn cố gắng làm những điều tốt đẹp nhất cho con cái họ. Nhưng đến một lúc nào đó, chúng ta buộc phải giận dữ quát lên: “Cái gì con cũng chê không ngon là sao?”, “Con thật hỗn láo khi bảo cô giáo thật đáng ghét”, “mẹ đã cho con học thêm tốn bao nhiêu tiền, vậy mà bài toán dễ như thế này con cũng kêu khó là sao?”… Những lúc như thế, chúng ta gần như quên bẵng đi rằng chính con trẻ cũng có những cảm xúc, suy nghĩ riêng của mình và cần được bố mẹ thấu hiểu, chia sẻ.

kid not happy

Thử đặt mình vào tình huống: một cậu bé rất buồn phải thông báo với mẹ rằng cậu bị loại khỏi đội bóng đá của trường, nhưng theo cậu, việc cậu bị loại thật không công bằng. Trong tình huống đó, phản ứng của bạn là gì?

1. Chối bỏ cảm xúc: “Con có buồn cũng chẳng làm được gì, quên chuyện đó đi”.

2. Triết lý: “ Cuộc đời vốn chẳng có gì công bằng cả và con phải làm quen với điều đó thôi”.

3. Khuyên răn: “Con hãy phấn chấn lên, cố gắng luyện tập để hứa hẹn vào mùa giải năm sau”.

4. Chất vấn: “Vì sao con bị loại? Chắc tại con đá kém hơn mấy bạn khác phải không? Giờ phải làm sao đây?”

5. Bênh vực phía bên kia: “Mẹ không nghĩ thầy ấy thiếu công bằng đâu, chẳng qua là vì thầy ấy buộc phải lựa chọn những người mạnh nhất cho đội của mình, mẹ tin thầy ấy thật không dễ khi đưa ra quyết định”.

6. Thương hại: “Ôi! Tội nghiệp con trai tôi. Mẹ hiểu con cảm thấy thế nào mà, con đã cố gắng rất nhiều để được vào đội còn gì!”

7. Nhà phân tích tâm lý nghiệp dư: “Con có nghĩ rằng việc con bị loại khỏi đội nằm chính ở thái độ của con không? Mẹ nghĩ con đã không thật sự muốn ở trong đội nên con đang cố tình làm rùm beng chuyện này lên đó thôi”.

Không ít người trong số chúng ta sẽ lựa chọn một hoặc một vài phản ứng trong các phản ứng trên khi rơi vào tình huống đó. Thực tế, kết quả hoàn toàn ngược lại với những gì chúng ta mong muốn. Bản thân mỗi phụ huynh cũng ít nhiều từng rơi vào tình thế của cậu bé, và ta kiểm nghiệm két quả từ đó. Ta thậm chí điên tiết mà gào lên: “đừng có dạy đời tôi!”, “thật nhàm chán, chẳng ai có thể hiểu được tôi cả”, “đừng chỉ biết đứng về một phía, tôi mới là người đau khổ”, “cuối cùng mình chỉ là kẻ thất bại, sẽ chẳng bao giờ mình còn dám tâm sự điều gì đó với ai nữa”,…

kid and happy

Vậy chúng ta phải làm gì?

Trẻ chỉ thật sự thoải mái khi được nói ra điều chúng nghĩ trước người có thể “thực sự nghe và hiểu” chúng. Do đó, việc thừa nhận cảm xúc của trẻ là hết sức cần thiết khi chúng ta muốn đến gần hơn và dạy trẻ nhiều hơn để định hướng trẻ theo chiều hướng tích cực. Vì thế, thay vì phớt lờ, phủ nhận cảm xúc của trẻ bạn có thể :

1. Xác định xem chúng đang cảm thấy như thế nào bằng cách mô tả lại cảm xúc trong trẻ qua việc sử dụng những từ tương tự với lời trẻ vừa nói: “Chắc con đã rất buồn khi phải rời khỏi đội!”

2. Thừa nhận cảm xúc của trẻ: khi bạn thể hiện sự lắng nghe, thấu hiểu và dùng những từ đơn giản như: “ồ!”, “ừm!”, “à!”, “thì ra là vậy!”,… đáp lại trẻ trong khi chúng đang cố giải tỏa mọi cảm xúc của mình

3. Đưa ra viễn cảnh mà trong thực tại trẻ không làm được: “Ước gì mẹ có phép như Tôn Ngộ Không, mẹ sẽ điều khiển quyết định của thầy giáo theo hướng khác nhỉ!

4. Thừa nhận cảm xúc của trẻ ngay cả khi bạn đang cố gắng uốn nắn những hành vi không thể chấp nhận được: “Con bảo thầy thật đáng ghét chỉ vì quyết định đó của thầy hay sao? Mẹ biết con đang rất buồn, song con làm như vậy thật không hay tý nào. Nhưng con có thể kể cho mẹ nghe mọi thứ và chúng ta cùng tìm cách giải quyết. Nếu không, con cũng có thể viết hoặc vẽ chúng ra giấy mà con yêu!”

Sau khi được thừa nhận cảm xúc, tâm trạng trẻ sẽ trở nên nhẹ nhõm, thoải mái hơn vì có người đồng cảm với mình. Đây chính thời khắc hợp lý để bạn cùng con tìm ra mấu chốt vấn đề và giúp trẻ vượt qua những khó khăn trong cuộc sống gia đình, nhà trường mà chúng gặp phải.

Tú Oanh

Thiet ke website
Chia sẻ

Trả lời

Vui lòng viết ý kiến.
Nhập tên bạn