Để con không sợ hãi

Trẻ nhỏ thường sợ rất nhiều thứ như bóng tối, ma, bác sĩ… Và vì các con thích khám phá thế giới xung quanh nên hay gặp phải những tai nạn không đáng có như bỏng, đứt tay… Vì thế, cách dạy dỗ của người lớn, đặc biệt là mẹ, có vai trò rất quan trọng để con trở nên dũng cảm hơn, biết phân biệt các sự vật hiện tượng, hạn chế những tai nạn không đáng có trong cuộc sống.

Từ khi con gái khoảng 4 – 5 tháng tuổi, bế con đi chơi khắp trong nhà ngoài ngõ, tôi đã luôn chỉ tận nơi và nói chuyện với con về hoa lá cỏ cây, những con vật bé nhỏ hay về những đồ vật, những nơi nguy hiểm mà con không được đến gần như bếp lửa, phích nước sôi, dao, ổ điện, … Khi con lớn hơn, tôi vẫn kiên trì chỉ dạy và tự nhủ không bao giờ dọa dẫm con bất cứ việc gì mà chỉ phân tích cẩn thận nhiều lần cho con hiểu và nhớ, đưa ra những nhận xét đúng sai hay khuyến khích việc con làm tốt. Chưa bao giờ tôi để con sợ hãi trong bóng tối một mình cũng như dùng những lời kể về ma, công an hay bác sĩ… để dọa cháu.

Và tôi hạnh phúc dõi theo con lớn từng ngày. Những lần đi tiêm phòng, giữa rất đông các bé lớn nhỏ khóc thét vì lạ lẫm và sợ hãi, con luôn dũng cảm đưa tay ra và nhìn cô y tá chờ đợi, trước cái nhìn ngỡ ngàng của nhiều phụ huynh. Nếu đau quá, con cũng chỉ hơi nhăn mặt rồi thỏ thẻ “Tiêm phòng để không bị bệnh, chỉ đau một tí như con kiến cắn thôi phải không mẹ?”.

Có lần con đang chơi với các bạn ngoài sân, một bạn dọa ma, con nói: “Mẹ em nói không có ma. Mẹ là người lớn nhưng mẹ cũng chưa bao giờ thấy ma, nên em không sợ ma”. Khi gặp các chú công an, bác sĩ… hay bất cứ người nào, con cũng nói chuyện rất tự tin, thoải mái không có vẻ gì là sợ hãi hay lo lắng.

Gần đây tôi đang tập dần cho con ở nhà một mình, đầu tiên là trong một thời gian ngắn và trong tầm kiểm soát. Tôi giả vờ nói với con rằng mẹ đi có việc một lát rồi về, con giúp mẹ ở nhà canh nhà và dặn con ở nhà được làm gì và không được làm gì. Con gái bé bỏng không những không đòi đi theo mà rất vui vẻ nói: “Dạ, mẹ cứ đi công việc đi, con đã lớn rồi mà, mẹ đừng quá lo lắng như thế!”. Con lại còn nói thêm “Nếu có kẻ trộm vào, con sẽ thông minh như bạn dê con nghe lời mẹ ấy, mẹ nhé!”. Bình thường con rất hiếu động, tự nghĩ ra đủ trò, nhưng khi biết mẹ đi vắng, con chỉ ở trong phòng hết tô màu, lại xem ti vi mà không hề nghịch phá đúng như lời  mẹ dặn. Đứng từ xa quan sát con, tôi thấy lòng thật nhẹ nhàng vì con đang lớn lên từng ngày thật hạnh phúc.

Tôi nghĩ việc nuôi dạy một đứa trẻ nên người thật không dễ. Nó đòi hỏi ở chúng ta rất nhiều tình yêu thương, thời gian và sự kiên nhẫn. Nhưng ai cũng có thể làm được khi thật sự trở thành một người mẹ. Dạy những kĩ năng sống cho con là rất cần thiết và chúng ta nên dạy càng sớm càng tốt để hình thành thói quen tốt cho con.

Nguyên An

Leave a Reply