Dạy con biết yêu thương

Tình yêu thương luôn được xem như gốc rễ sâu xa và vững chắc nhất cho sự tồn tại của mỗi xã hội, cộng động, gia đình và từng cá nhân riêng biệt. Yêu thương và được yêu thương luôn là thứ con người cần để có được hạnh phúc thật sự.

Yêu thương không chỉ bao gồm những hô hào lí thuyết mà phải bằng chính những hành động, việc làm cụ thể. Tất cả chỉ có thể xuất phát từ trái tim chân thành của mỗi người, và khi đó, một lời nói hay hành động nhỏ cũng đủ mang đến rất nhiều điều tốt đẹp cùng sự yêu thương

Là cha mẹ, chúng ta luôn muốn con cái mình biết yêu thương, quan tâm, chăm sóc, sẻ chia đối với những vui, buồn hay bất hạnh… của mọi người trong gia đình và xã hội. Thế nhưng, chúng ta đã thực sự có ý thức dạy dỗ con trẻ biết yêu thương một cách nghiêm túc hay chưa?

Với tôi, mọi đứa trẻ đều sẽ biết yêu thương nếu cha mẹ chúng dùng chính trái tim mình để đối đãi với mọi người và trở thành tấm gương cho con trẻ noi theo. Tất nhiên, bên cạnh đó, người lớn cần phải cùng con “thực hành” những việc làm, hành động cụ thể phù hợp với mỗi giai đoạn phát triển của bé.

Từ kinh nghiệm thực tế, tôi cho rằng, quan trọng nhất là cha mẹ hãy luôn dành nhiều thời gian nhất có thể để yêu thương, chăm sóc, dạy dỗ con cũng như quan tâm, sẻ chia những vui, buồn, khó khăn, bất hạnh đối với mọi người xung quanh. Không khí yêu thương đầm ấm thật sự trong mỗi gia đình, vì thế, luôn đóng vai trò hết sức quan trọng. Trong gia đình mà mọi người biết yêu thương, quan tâm lẫn nhau sẽ là nơi nuôi lớn những mầm non biết sử dụng lời nói, việc làm hay thói quen quan tâm, yêu thương mọi người bên mình. Là nền tảng cho những tình cảm chân thành lớn lao hơn trong cộng đồng, xã hội.

Nuôi dạy một tâm hồn biết yêu thương đòi hỏi rất nhiều sự kiên trì, linh hoạt, thời gian và công sức chứ không chỉ ngày một ngày hai. Gần sáu năm làm mẹ, tôi cùng gia đình luôn dành cho con gái những dạy dỗ bằng chính tình yêu thương sâu sắc và đúng mực. Vì thế, chúng tôi thật hạnh phúc và tự hào khi mỗi ngày nhìn con gái lớn lên cùng trái tim chân thành, biết đồng cảm, chia sẽ với mọi người, không ích kỉ hay thờ ơ trước cuộc sống quanh mình.

Bên cạnh việc làm gương, cha mẹ phải thường xuyên giải thích cho con hiểu về tác dụng của những việc làm hàng ngày. Điều đó giúp trẻ hiểu được ý nghĩa thật sự của việc mình làm và tránh đi cái nhìn thờ ơ hay bối rối khi bé đứng trước một hoàn cảnh thương tâm nào đó.

Ví dụ khi đi thăm người đau ốm, tôi hay dẫn con đi theo, giải thích cho con rằng người bị ốm thì cần yên tĩnh như thế nào, cần được mọi người chăm sóc ra sao… Từ đó, khi thấy có người khác bị ốm, con tôi luôn biết mình không được đi lại cười nói làm ồn ào; biết thăm hỏi, xoa dầu, lấy nước, sữa, trái cây,…cho người ốm và dặn mọi người xung quanh cũng làm như mình.

Năm nào tôi cũng tham gia các đợt hiến máu tình nguyện. Thường những ngày đó là vào dịp nghỉ cuối tuần mà tôi lại phải ra khỏi nhà sớm nên con hay thắc mắc hỏi kĩ. Đó xem như cơ hội để tôi giải thích cẩn thận cho con hiểu ý nghĩa của việc tôi làm. Rất tự nhiên, một lần vào bệnh viện thăm người thân, sau khi quan sát một hồi, cháu ghé tai tôi thỏ thẻ: “Sau này lớn lên con cũng đi hiến máu tình nguyện giống như mẹ, mẹ nhé!”.

 

Tôi cũng thường giải thích cho cháu hiểu về những người kém may mắn trong cuộc sống như tàn tật, neo đơn, mồ côi,…ở quanh mình và cả việc họ cần giúp đỡ ra sao. Thỉnh thoảng, tôi mua những món quà nhỏ để con tự mang đi biếu những người không may và dạy cháu cách nói làm họ vui. Những lúc như thế, trông cháu thật hạnh phúc.

Theo thói quen từ rất lâu, mỗi khi đi siêu thị, nhà sách,… con gái luôn nhắc tôi tiết kiệm những đồng tiền lẻ để góp thêm vào thùng từ thiện có ở đó. Bởi tôi luôn tranh thủ mọi cơ hội để giải thích cho con hiểu vai trò và ý nghĩa của những thùng từ thiện đó. Cuối năm nào cháu cũng để ý hỏi: Người ta đã mang cái thùng nhiều tiền ấy đi mua đồ tết cho người nghèo rồi hả mẹ? Và các ngày tiếp theo, con tôi vẫn vui vẻ nhắc mẹ tiết kiệm tiền lẻ bỏ vào thùng từ thiện.

Cùng con sắp xếp lại đồ dùng hay quần áo cũ trong nhà cũng là cơ hội để tôi dạy con biết chia sẽ với người khó hơn mình. Cháu hào hứng giúp mẹ đóng gói những món đồ cũ vẫn còn giá trị sử dụng như sách vở, áo ấm, … để gởi về quê giúp những trẻ em nghèo ở đây. Vừa làm vừa giải thích cho con ý nghĩa của công việc đang làm. Dần quen, cháu tỏ ra rất hiểu và hưởng ứng. Cũng từ đó cháu luôn có ý thức giữ gìn đồ đạc cá nhân hay của cả gia đình.

Trước đây, cháu tỏ ra không thích các em nhỏ hơn nhưng được giải thích nhiều lần rằng các em nhỏ cũng giống con hồi bé, cần được người lớn yêu thương, nhường đồ chơi, chăm sóc để không bị đói, bị ngã… thế là dần dần cháu thích chơi và yêu thương, có trách nhiệm với các em bé xung quanh hơn.

Dù công việc bận rộn hay mệt mỏi đến đâu, tôi vẫn luôn cố gắng dành thời gian chơi cùng con, đưa con về thăm quê, thường xuyên kể với con về các thế hệ trước, các thành viên trong gia đình, họ hàng,… Cùng con trồng và chăm sóc cây, dạy con biết yêu thương và chăm sóc những con vật bé nhỏ… Luôn chú ý khen ngợi, phê bình đúng lúc. Tinh tế trong việc phát hiện và nuôi dưỡng những ước mơ, cảm xúc trong sáng của con.

Tất nhiên dạy con yêu thương không đồng nghĩa với việc dung túng hay chấp nhận mọi yêu sách, nhũng nhiễu của con mà cần nghiêm túc, đúng mực và tôn trọng sở thích lẫn đời sống riêng tư của nhau. Chỉ khi con hiểu được và có được tình yêu thương chân thành nhất, chắc chắn con sẽ có được nền tảng vững vàng cho mọi bước đi trong tương lai.

Nguyên An

Leave a Reply