Vẫn biết, lâu nay việc nuôi dạy con cái luôn là việc của các bà mẹ. Bởi chỉ có các bà mẹ mới luôn đủ kiên nhẫn, nhẹ nhàng, cẩn thận và khéo léo trong chăm sóc, nuôi dạy con. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa phủ nhận hoàn toàn vai trò của bố với con cái, hay bố không cần thiết phải làm gì cả ngoài việc kiếm tiền. Mọi việc trong nhà, bố giao cả cho mẹ là ổn, khỏi phải lăn tăn, rách việc.

daddy and kid 2

Mọi đứa trẻ đều cần đến sự quan tâm của bố. Sự quan tâm đó không nhất thiết phải là chuẩn bị áo quần cho con, cho con ăn, ru con ngủ,… Sự quan tâm lớn nhất mà con cái cần nơi bố chúng nằm ở sự thông hiểu, chia sẽ, lắng nghe con trẻ nói để giúp chúng giải tỏa những thắc mắc, ẩn khuất trong lòng.

Cậu bé bảy tuổi sau khi tan học được mẹ đón tại cổng. Mặc dù, mẹ tỏ ra rất quan tâm trước vẻ buồn bực khác lạ của con, song, cậu bé không nói gì và có thái độ bất hợp tác trước những lo lắng của mẹ. Về đến nhà, cậu chạy ngay lên phòng bố với tâm trạng nôn nóng. Lúc đó, ông bố đang say sưa với chiếc máy tính, hình như ông rất bận. Cậu bé tỏ vẻ phấn khởi khi nhận thấy sự hiện diện của bố:

– Con chào bố ạ!

– Chào con!

Ông bố đáp lời và không bận tâm đến việc phải quay lại nhìn con. Đắn đo đôi phút, có lẽ cậu bé đã nhận ra bố đang rất bận. Kiên nhẫn, cậu quay về phòng mình, đóng cửa chờ đợi.

Năm phút, cậu quay sang phòng bố. Bố vẫn đang bận.

Năm phút nữa, cậu lại quay sang. Bố chưa rời khỏi chiếc máy tính.

Mất mười phút sau, cậu bước vào phòng bố trong bộ dạng nặng nề, hụt hẫng hơn rất nhiều.

– Con có việc gì phải vào ra phòng bố nhiều thế?

– Con muốn nói chuyện cùng bố.

– Có việc gì sao? Con cứ nói đi, bố đang nghe đây.

Dù thế, ông bố vẫn không rời mắt khỏi chiếc máy tính.

Đắn đo một chút, cậu bé bắt đầu nói dù giọng điệu còn khá chùng:

– Bố, hôm nay thằng Rôn lại đánh con.

– ….

– Đây là lần thứ năm rồi đấy.

– …

– Nó kéo theo cả thằng Típ nữa và con thì không thể làm gì chúng nó.

– …

– Bố không nghe con nói gì cả? – Sự thất vọng lộ rõ trên mặt cậu con.

– Bố đang nghe đây, con nói tiếp đi.- Dù thế, tay bố vẫn gõ thoăn thoắt trên bàn phím và mắt chưa một lần liếc nhìn con.

– Con không biết mình phải làm gì. – Có một chút cố gắng sau lời khẳng định của bố.

– ….

– Thôi vậy! Bố thật nhàm chán.

Cậu bé về phòng và đóng sầm cửa lại trong thái độ thất vọng nặng nề.

daddy and baby

Câu chuyện tưởng chừng đơn giản nhưng lại nhắc nhở các ông bố rằng hãy cố gắng dành một ít thời gian cần thiết để lắng nghe con trẻ nói. Khi chúng tìm đến ta là lúc chúng thật sự cần ta. Với cậu bé trong câu chuyện trên, cậu nghĩ rằng việc đánh nhau không thể nói với mẹ, thậm chí có nói mẹ cũng không thể giúp cậu giải quyết vấn đề. Cậu tìm đến bố như một chỗ dựa vững chắc. Thật đáng tiếc, chẳng những bố không giúp gì được cậu mà còn làm cho vết thương của cậu nặng thêm. Cậu sẽ cảm thấy mình thật yếu đuối, vô dụng hay chẳng có ý nghĩa gì cả. Cậu bị bạn bè bắt nạt trong khi bố chẳng thèm quan tâm đến cậu. Với bố, cậu chẳng bằng một chiếc máy vi tính. Khoảng cách bố con vì thế ngày càng xa thêm. Đến một lúc nào đó, những lời giáo huấn, chỉ dạy của bố với trẻ chỉ còn là mớ lý thuyết suông vô vị.

Các ông bố yêu con hãy nhớ nhé, mẹ là tối cần thiết với mọi đứa trẻ. Nhưng bố của chúng vẫn không kém vị thế quan trọng đâu đấy. Bố có thể nâng cánh cho mọi ước mơ, hoài bão, nhưng đồng thời, bố cũng có thể trở thành trở lực trên con đường đi lên của con cái mình. Đừng quên làm những gì có thể cho con yêu của mình nhé!

Lộc Xuân

Chia sẻ

Trả lời

Vui lòng viết ý kiến.
Nhập tên bạn