Cảm ơn bố mẹ đã nuôi dạy con không dùng roi vọt!

Làm bố mẹ, không ít lần chúng ta tỏ ra bâng khuâng không biết liệu mình đã nuôi dạy con đúng cách? Con mình sau này lớn lên sẽ như thế nào? Hay chúng nó đang nghĩ gì? Cũng bởi vì việc nuôi dạy con không thể cho ra kết quả hay câu trả lời trong ngày một ngày hai mà đó là cả quá trình lâu dài. Đến khi có kết quả cũng là lúc mọi việc trở nên không thể thay đổi được nữa. Tâm sự rất chân thành sau đây của một đứa con đã rời khỏi vòng tay mẹ sẽ giúp chúng ta giải đáp phần nào câu hỏi mà mình đang thắc mắc.

  Người xưa có câu “cha mẹ sinh con trời sinh tính”, điều đó có nghĩa tính cách của mỗi người là sản phẩm do thượng đế ban tặng một cách ngẫu nhiên. Trên thực tế, có bao nhiêu phần trăm tính cách của mỗi người lại được quyết định bởi “ông trời”?

Khi đứa bé cất tiếng khóc chào đời, cũng là lúc bạn đặt ra biết bao nhiều hy vọng lẫn tương lai tươi đẹp cho đứa con yêu quý của mình. Và bạn tự hỏi làm thế nào để thực hiện được những hi vọng đó? Liệu việc áp dụng cách dạy của gia đình này hay cuốn sách kia có mang lại hiệu quả như mong muốn hay không? Việc cầm roi quát tháo mỗi khi chúng hư sẽ dạy cho nó những bài học nhớ đời? Với tôi, bằng tâm lý của một người con hạnh phúc, câu trả lời nằm ở chính cách mà bố mẹ truyền đạt cho con cái mình.

Tôi sinh ra trong một gia đình gia giáo, nề nếp. Bố là một kỹ sư ô tô, mẹ dạy toán ở trường cấp hai. Từ nhỏ, tôi đã được rèn luyện mọi thứ theo khuôn phép, từ việc học cho đến những sinh hoạt hằng ngày. Lúc ấy, cuộc sống của tôi giống như trong trường quân đội. Bạn bè nhìn vào, bảo cuộc sống của tôi mất tự do, luôn có người kiểm soát. Tôi có chút chạnh lòng nhưng tôi không hề than vãn bởi tôi thích nghi được với cuộc sống này, với cái cách mà bố mẹ đang dạy tôi mỗi ngày.

Mãi cho đến khi tôi vào đại học, cuộc sống xa nhà đồng nghĩa với việc tôi phải làm được tất cả mọi thứ. Từ đi chợ, nấu ăn, giặt áo quần… tôi đều tự làm hết. Chính điều đó đã rèn cho tôi tính tự lập, tập quyết định, suy nghĩ mọi điều. Xa nhà tôi trở nên mạnh mẽ – sự mạnh mẽ trong tôi có được nằm ở những hiểu biết, tự tin vào thứ mình đang có, chắc chắn làm được. Tôi thầm cảm ơn bậc sinh thành ra mình. Và tôi cũng dần thấu hiểu được cách dạy con của bố mẹ.

Không phân biệt là con trai hay con gái, mọi việc trong nhà hai anh em tôi đều được chỉ dạy cẩn thận, chu đáo. Bố thường bảo tôi rằng: “Có thể con sẽ không giỏi việc nấu ăn, nhưng hãy là một người thích nấu nướng. Mỗi thứ con nên biết một ít để có thể tự hoàn thành nó mà không cần đến sự trợ giúp từ người khác. Bởi nếu biết sống có trách nhiệm với bản thân, con sẽ sống có trách nhiệm với gia đình nhỏ của mình”.

Trong gia đình, bố luôn là người tán dương thành quả nhỏ bé của tôi và mẹ là người luôn trao cho tôi những món quà nhỏ động viên. Khi hai anh em tôi có lỗi, cả bố và mẹ cùng nhau phân tích những khuyết điểm đó. Chỉ cho anh em tôi cái nào đúng, cái nào sai. Có lẽ sự kết hợp trong cách dạy con giữa bố và mẹ tôi chính là những bài học mà tôi không bao giờ quên. Không cần dùng đến roi vọt, không nạt nộ hay đánh đập anh em tôi, nhưng chỉ cần bố mẹ ngồi lại sự nghiêm khắc đã hiện rõ trên khuôn mặt.

Cuộc sống nhiều thay đổi nhưng cách dạy cho trẻ luôn biết sống có trách nhiệm đối với bản thân luôn là những bài học khó nhất đối với mỗi bậc phụ huynh. Mỗi người một tính cách, không ai giống ai do đó cái cách truyền dạy cũng như sự cảm thụ từ những đứa trẻ cũng mang nhiều cung bậc

Mẹ sẽ là người luôn chăm cho con từ miếng ăn đến giấc ngủ và bố – người đàn ông uy lực, sẽ chắp thêm cho con đôi cánh mạnh mẽ, bản lĩnh và dạy cho con những trải nghiệm đường đời. Sự kết hợp giữa lời nói nhẹ nhàng của mẹ và giọng nói uy quyền của bố mãi là cách dạy con hiệu quả nhất đối với mỗi đứa trẻ. Với tôi, tôi sẽ mãi không quên được những gì bố mẹ đã dành cho mình. Chính bố mẹ đã nuôi dưỡng và đặt cho tôi nền móng vững chãi trong bước đường đi tới tương lai. Cảm ơn bố mẹ đã nuôi dạy tôi không cần dùng roi vọt.

  Phương Thảo

Leave a Reply