Bé tự ăn, mẹ nhàn con hạnh phúc

Không ít những ông bố, bà mẹ tỏ ra vô cùng vất vả, căng thẳng với bữa ăn của các bé. Giờ ăn vốn dĩ là thời gian hạnh phúc của con bỗng chốc trở thành cuộc chiến cho cả gia đình. Nhiều bé ám ảnh đến mức chỉ cần nhìn thấy thức ăn đã nôn oái, toát mồ hôi, đau bụng, quấy khóc,… Trong khi không ít ông bố, bà mẹ tỏ ra đau đầu “Chỉ vì việc ăn của con thôi mà hai vợ chồng cải vã nhau suốt”.

Dạy bé tự ănChia sẽ của bà mẹ 8x gởi về daybe.net hy vọng giúp các mẹ cải thiện phần nào “ác mộng” giờ ăn của con cho cả bé và mẹ.

Tôi là bà mẹ hai con. Bé đầu năm nay đang học lớp ba và bé thứ hai gần ba tuổi. Tôi không cho rằng mình nuôi con tốt bởi cả hai bé đều không thuộc loại múp míp, tròn trỉnh. Tuy nhiên tôi hạnh phúc bởi ít nhất việc ăn uống của hai con không là “cực hình” như nhiều trẻ cùng trang lứa.

Khi mới có một đứa đầu, tôi cũng áp dụng chiến thuật “ép ăn” như nhiều mẹ đang thực hiện. Mỗi bữa tôi cố nài nỉ cậu nhóc ăn cho kỳ hết phần cháo mà mẹ vất vả chuẩn bị. Vừa kể chuyện, dỗ dành, treo lên bao nhiêu món quà thưởng vừa bón từng thìa sữa cho bé. Bất kể mọi nổ lực của tôi, con càng ngày càng biếng ăn. Bữa ăn dần dà trở thành cuộc chiến giữa mẹ và con. Vợ chồng bắt đầu có những cuộc tranh luận ngày càng gay gắt chỉ xoay quanh chủ đề “cho con ăn”.

Năm bé vào lớp một, tôi lo như phát điên lên bởi không biết ở trường con sẽ ăn như thế nào, có bị đói không, các cô có giúp con ăn hết khẩu phần không. Đúng như tôi lo lắng, nhiều hôm đón con về tới nhà đã nghe cậu nhóc than mệt rồi lăn đùng ra nằm luôn giữa nền, mồ hôi bắt đầu túa ra, người phật phờ. Sau khi “bị” mẹ nài ép uống hết ly sữa, thêm vài chiếc bánh, bé bắt đầu tỉnh dần và chạy chơi như chưa có việc gì xảy ra. Thế nhưng cậu nhóc vẫn khăng khăng “con không đói”.

Sang đứa thứ hai, tôi kiên quyết không để cả con lẫn mẹ cùng khổ chỉ vì mỗi việc hạnh phúc nhất trên đời “ăn”. Tôi quyết định thay đổi chiến thuật “tập cho con tự ăn”. Thay vì cố nài ép, bón cho con từng muỗng như bé đầu, ngay từ khi bé thứ hai được 6 tháng tuổi, tôi bắt đầu tập cho bé tự ăn.

Đến bữa ăn, tôi cho bé vào ghế và tự bốc ăn những thức ăn đã được chuẩn bị sẵn như rau củ quả thái nhỏ, luộc mềm. Nếu là cháo, súp hay các loại thức ăn lỏng, tôi và bé cùng dùng thìa. Mẹ sẽ hỗ trợ để đảm bảo bé vẫn đưa được thức ăn vào miệng mặc dù thức ăn vung vẫy khắp nơi. Có nhiều hôm, bé không chịu ăn bất kỳ một thứ gì kể cả những thứ bé thích hoặc mẹ vất vả chuẩn bị. Cố gắng không chịu bỏ cuộc, tôi vẫn kiên quyết không ép con. Đỉnh điểm có lúc, năm ngày liền bé chỉ ăn được vỏn vẹn một lát bánh mỳ sandwich.

Sự kiên trì của tôi đã cho kết quả. Khi bé được một tuổi đã có thể tự ăn tất cả mọi thứ. Đến bữa ăn của cả gia đình, tôi không còn tất bật chuẩn bị mọi thứ riêng cho bé mà chỉ việc hỏi con muốn ăn gì. Bé đã tự động mang chén đến mẹ xin cơm khi đói và ăn bất kỳ thứ gì có thể có. Nhiều hôm, bé ăn sạch veo một chén cơm nguội với nước tương trông hết sức ngon lành.

Bây giờ bé được 32 tháng tuổi, đến bữa ăn, bé tự lấy thức ăn cho mình như mọi thành viên trưởng thành khác trong gia đình. Tôi cũng không cần lăn tăn con ăn bao nhiêu, đủ khẩu phần hay chưa bởi bé tự có thể quyết định khi nào đủ thì dừng lại. Lắm hôm cả nhà đi ăn tiệm, mọi người cứ nhìn bé tự xoay sở với khẩu phần của mình đầy ngưỡng mộ trong khi mẹ vẫn thoải mái thưởng thức các món ăn mà không cần phải lăn tăn lo cho con nhỏ.

Thực sự bữa ăn hạnh phúc đã trở về với con gái nhỏ của tôi.

Xuân Võ

Leave a Reply